Trang 1 của 9 123 ... CuốiCuối
Kết quả 1 đến 10 của 84
Chủ Đề : Vũ Trụ Quan Phật Giáo
  1. #1
    Lion2555's Avatar
    Lion2555 Đang Ngoại tuyến Thành Viên Tích Cực
    Ngày tham gia
    May 2011
    Đang ở
    A Di Đà Phật
    Bài viết
    1,139
    Thanks
    1,008
    Thanked 1,072 Times in 528 Posts

    Mặc định Vũ Trụ Quan Phật Giáo

    Vũ Trụ Quan Phật Giáo
    Vũ Trụ Quan Phật Giáo có chia làm hai loại nói theo Sự Tương Đối của Thế Gian.

    1-Vũ Trụ Quan Tương Đối
    Khi nói về Vũ Trụ Tương Quan Đối thì trong Kinh Phật có giải thích về sự hình thành của tất cả các thế giới trong cõi hư không này đều là do Nhân Duyên Sanh Khởi và tất cả các thế giới trong cõi hư không đều phải trải qua 4 giai đoạn là Hình Thành, Tồn Tại, Biến Đổi, Hoại Diệt.

    Theo trong Kinh Phật thì sự thì Hình Thành, Tồn Tại, Biến Đổi, Hoại Diệt của tất cả các thế giới trong cõi hư không đều nương nơi 4 lực là:

    1)Phật Lực
    2)Nguyện Lực của các Bồ Tát
    3)Nghiệp Lực của chúng sanh
    4)Lực của các Đại


    Khi mà 4 lực này đều hội tụ thì một thế giới sẽ được Hình Thành và khi 4 Lực thiếu khuyết thì thế giới sẽ bị Hoại Diệt.

    Khi một Thế Giới bị Hoại Diệt thì các phần căn bản cực của vật chất mà trong kinh Phật gọi là Cực Vi Trần sẽ phân tán trong hư không đến khi mà các Nhân Duyên để tạo thành một Thế Giới hội tụ thì một Thế Giới mới lại xuất hiện.

    Trong Kinh Phật dạy là tất cả chúng sanh và thế giới đều có từ Vô Thủy (Không Có Sự Bắt Đầu) vì vậy mà không có thể nói là có chúng sanh nào hay là thế giới nào đầu tiên được.
    Khi nói đến Sanh Tử Luân Hồi là nói đến tất cả các chúng sanh trong tất cả các thế giới trong hư không chứ không riêng gì ở trên quả đất nhỏ bé này.

    Trong Kinh Phật dạy tất cả chúng sanh trong tất cả các thế giới theo Nghiệp đã tạo bị dẫn đi trong Sanh Tử Luân Hồi.

    Thế giới này bị hoại diệt thì sanh sang thế giới khác.
    Tất cả các chúng sanh có 6 đường là:
    1-Trời
    a-Trời
    b-Thiên Ma

    2-Người
    a-Loài Người
    b-Tiên
    3-A Tu La
    a-Thần

    b-Quỷ
    4-Súc Sanh
    a-Các loài súc sanh cho đến vi trùng cũng nằm trong này.

    b-Rồng, Kim Sí Điểu
    c-Các loại Tinh, Yêu, Mị
    5-Ngạ Quỷ
    6-Địa Ngục


    Vũ Trụ Quan Tương Đối Phần Không Gian:

    1-Hệ Thống Đại Thiên Thế Giới
    2-Hệ Thống Phật Thế Giới
    3-Hệ Thống Phật Thế Giới Hải
    4-Hệ Thống Pháp Giới Vô Tận

    1-Hệ Thống Đại Thiên Thế Giới
    Sự cấu tạo của 1 Hệ Thống Đại Thiên Thế Giới như sau:
    1 Tiểu Thế Giới = 1 Thái Dương Hệ có sự sống.

    Có nghĩa là dù cho trong phạm vi 1000 Thái Dương Hệ mà chỉ có một 1 Thái Dương Hệ có sự sống thì cũng chỉ được tính là một Tiểu Thế Giới mà thôi chứ không phải là 1000 Tiểu Thế Giới.

    1 Tiểu Thiên Thế Giới = 1000 Tiểu Thế Giới = 1000 Thái Dương Hệ có sự sống.
    1 Trung Thiên Thế Giới = 1000 Tiểu Thiên Thế Giới = 1,000,000 Thái Dương Hệ có sự sống.
    1 Đại Thiên Thế Giới = 1000 Trung Thiên Thế Giới = 1,000,000,000 Thái Dương Hệ có sự sống.

    Đại Thiên Thế Giới vô cùng rộng lớn nên sự Hoại Diệt của một Tiểu Thế Giới (1 Thái Dương Hệ) không có ảnh hưởng gì đến Đại Thiên Thế Giới.

    Các Đại Thiên Thế Giới đều có vô số các sự sai biệt về hình thể, cấu tạo, thời gian tồn tại, chủng loại chúng sanh v.v mà chỉ có Chư Phật mới biết hết mà thôi.

    2-Hệ Thống Phật Thế Giới
    Trong Kinh Đại Thừa dùng các danh từ đồng nghĩa như là Phật Thế Giới, Phật Sát, Phật Độ để nói về phạm vị giáo hoá của Hoá Thân Phật của một Đức Phật.

    Các Phật Thế Giới đều có vô số các sự sai biệt về hình thể, cấu tạo, thời gian tồn tại, chủng loại chúng sanh v.v mà chỉ có Chư Phật mới biết hết mà thôi.

    Cõi Ta Bà là phạm vi giáo hoá của Hóa Thân Phật của Đức Phật Thích Ca.
    Cõi Ta Bà bao gồm 1000 Đại Thiên Thế Giới = 1,000,000,000,000 = 1000 tỷ Thái Dương Hệ có sự sống.

    Do sự rộng lớn của cõi Ta Bà nên trong các Kinh Đại Thừa có nói là chúng sanh ở trên thế giới này (Thái Dương Hệ mà chúng ta đang ở) thấy Đức Phật Thích Ca Mâu Ni đã nhập Niết Bàn nhưng chúng sanh ở trong các thế giới khác (các Thái Dương Hệ khác) thì hoặc thấy Đức Phật Thích Ca Mâu Ni mới vừa đản sanh, hoặc thấy Đức Phật Thích Ca Mâu Ni mới vừa xuất gia, hoặc thấy Đức Phật Thích Ca Mâu Ni đang tu khổ hạnh,hoặc thấy Đức Phật Thích Ca Mâu Ni mới vừa thành đạo, hoặc thấy Đức Phật Thích Ca Mâu Ni mới vừa hiện thành Phật, hoặc thấy Đức Phật Thích Ca Mâu Ni mới vừa Sơ Chuyển Pháp Luân…vô số sự sai biệt như thế.

    Cho nên khi nói Đức Phật Thích Ca Mâu Ni nhập Niết Bàn trên thế giới (quả đất này) không có nghĩa là tất cả Hóa Thân của Đức Phật Thích Ca Mâu Ni trong cõi Đại Thiên Thế Giới đều nhập Niết Bàn cả.

    3-Hệ Thống Phật Thế Giới Hải:
    Trong các Kinh Đại Thừa lại còn dùng danh từ Phật Thế Giới Hải để nói lại phạm vị giáo hoá của Báo Thân Phật.

    1 Phật Thế Giới Hải:
    Là bao gồm Bất Khả Thuyết Bất Khả Thuyết Phật Thế Giới Chủng.

    1 Phật Thế Giới Chủng:
    Là bao gồm Bất Khả Thuyết Bất Khả Thuyết Phật Thế Giới.

    Như vậy một Phật Thế Giới Hải là bao gồm Bất Khả Thuyết Bất Khả Thuyết, Bất Khả Thuyết Bất Khả Thuyết Phật Thế Giới.

    Bất Khả Thuyết Bất Khả Thuyết là một con số đo lường trong Kinh Đại Thừa đã có nói trong bài Ý Nghĩa Về Danh Từ Các Con Số Trong Kinh Phật.

    Các Phật Thế Giới Chủng, Phật Thế Giới Hải đều có vô số các sự sai biệt về hình thể, cấu tạo, thời gian tồn tại, chủng loại chúng sanh...mà chỉ có Chư Phật mới biết hết mà thôi.

    Số lượng của các Phật Thế Giới Hải ở trong cõi hư không thì không thể nào tính biết được chỉ có Chư Phật mới biết hết mà thôi.

    Thế Giới Hải mà của Đức Phật Đại Nhật Biến Chiếu Quang (Tỳ Lô Giá Na) là Báo Thân Phật của Đức Phật Thích Ca Mâu Ni thì bao gồm bất khả thuyết bất khả thuyết bất khả thuyết bất khả thuyết Đại Thiên Thế Giới vi trần số thế giới.

    4-Hệ Thống Pháp Giới Vô Tận:
    Trong Hệ Thống Pháp Giới Vô Tận thì trong hư không có không cùng tận các Phật Thế Giới Hải.

    Vũ Trụ Tương Đối Phần Không Gian:]/b]
    1-Tiểu Kiếp: 16,798,000 năm
    2-Trung Kiếp: 335,960,000 năm
    3-Đại Kiếp: 1,343,840,000 năm

    [B]Giới Tử Kiếp:
    Có 3 loại

    1 Tiểu Kiếp
    Nghĩa là ví như có một vòng thành cao rộng vuông vức 180 km trong ấy đổ đầy những hạt cải, cứ một hạt cải là 100 năm, đây gọi là một Tiểu Kiếp.

    1 Trung Kiếp
    Nghĩa là ví như có một vòng thành cao rộng vuông vức 360 km trong ấy đổ đầy những hạt cải, cứ một hạt cải là 100 năm đây gọi là một Trung Kiếp.

    1 Đại Kiếp
    Nghĩa là ví như có một vòng thành cao rộng vuông vức 720 km trong ấy đổ đầy những hạt cải, cứ một hạt cải là 100 năm, đây gọi là một Đại Kiếp.

    Tu Di vi trần số kiếp:
    Là lấy 1 núi Tu Di phân tích thành cực vi trần (phần nhỏ nhất của vật chất theo trong kinh Phật vì nếu phân tích nữa thì thành không) cứ 1 cực vi trần là một Đại Kiếp.

    Đại Thiên Thế Giới vi trần số kiếp:
    Là lấy 1 Đại Thiên Thế Giới phân tích thành cực vi trần (phần nhỏ nhất của vật chất theo trong Kinh Phật vì nếu phân tích nữa thì thành không) cứ 1 cực vi trần là một Đại Kiếp.

    4-Kiếp Hải

    Là như nước tất cả biển của trong cõi Đại Thiên Thế Giới, cứ mỗi giọt nước là một đại kiếp, tính hết số của bao nhiêu giọt nước trong những biển ấy, gọi là 1 Kiếp Hải.

    Tất cả các Thế Giới, Đại Thiên Thế Giới, Phật Thế Giới, Phật Thế Giới Chủng, Phật Thế Giới Hải đều phải trải qua các giai đoạn Hình Thành, Tồn Tại, Biến Đổi, Hoại Diệt

    Các giai đoạn Hình Thành, Tồn Tại, Biến Đổi, Hoại Diệt của các Thế Giới, Đại Thiên Thế Giới, Phật Thế Giới, Phật Thế Giới Chủng, Phật Thế Giới Hải đều khác nhau không có nhất định.

    Giai đoạn đó được tính bằng Tiểu Kiếp, Trung Kiếp, Đại Kiếp, A Tăng Kỳ Kiếp, Kiếp Hải.

    Vũ Trụ Tuyệt Đối

    Trong khi Vũ Trụ Tương Đối thì nói về mặt Tướng Sanh Diệt thì Vũ Trụ Tuyệt Đối thì nói về mặt Thể Bất Sanh Bất Diệt.

    Chỉ có Chư Phật mới chứng được Vũ Trụ Tuyệt Đối.

    Vũ Trụ Tuyệt Đối là tất cả Vũ Trụ chỉ là Tâm Thể Rỗng Lặng Sáng Suốt Thường Biết Vô Niệm là không tất cả các cảnh giới sai biệt, là không tất cả các tướng đối đãi sanh diệt.

    Chứng Vũ Trụ Tuyệt Đối là Chứng Pháp Thân là Chứng Pháp Giới Tánh, là Chứng Tâm Chân Như
    Trong Kinh Đại Thừa gọi Vũ Trụ Tuyệt Đối là Thường Quang Tịch Độ.

    Chú Thích về danh từ số lượng trong Kinh Đại Thừa.
    Theo trong Kinh Hoa Nghiêm Phẩm A Tăng Kỳ thì
    Lạc Xoa = 100,000
    Câu Chi = 1,000,000
    Na Do Tha = số 10 và 11 con số 0 theo sau
    A Tăng Kỳ =
    10^ 101,493,305,292,610,318,652,755,325,638,410,240
    Tức là số 10 và 101,493,305,292,610,318,652,755,325,638,410,240 con số 0 theo sau.
    Vô Lượng = A Tăng Kỳ ^4
    Vô Biên = A Tăng Kỳ ^16
    Vô Đẳng = A Tăng Kỳ^64
    Bất Khả Sổ = A Tăng Kỳ^256
    Bất Khả xưng = A Tăng Kỳ^1024
    Bất Khả Tư = A Tăng Kỳ^4096
    Bất Khả Lượng = A Tăng Kỳ^16348
    Bất Khả Thuyết = A Tăng Kỳ^65536
    Bất Khả Thuyết Bất Khả Thuyết = A Tăng Kỳ^262144

    Điểm Tương Đồng Giữa Vũ Trụ Học Hiện Đại & Vũ Trụ Quan Phật Giáo
    Khoa Vũ Trụ Học Hiện Đại nhờ vào các viễn vọng kính tối tân như là Hubble đã có thể nhìn thấy các Thiên Hà cách xa trái đất 15 tỷ năm ánh sáng.

    Khoa Vũ Trụ Học Hiện Đại dùng các danh từ sau đây để do lường giới hạn của các vật thể trong Vũ Trụ.

    1-Thái Dương Hệ(Star System)
    Là Hệ Thống bao gồm 1 ngôi sao hay là nhiều ngôi sao và các hành tinh.
    Thiên Hà(Galaxy)


    Là Hệ Thống bao gồm từ nhiều chục tỷ đến hàng nhiểu trăm tỷ Thái Dương Hệ.
    Thí dụ như là Thiên Hà Milky Way bao gồm 250 tỷ Thái Dương Hệ, Thiên Hà Andromeda bao gồm 400 tỷ Thái Dương Hệ.

    Tập Họp Thiên Hà: (Cluster of galaxies)
    Là một Hệ Thống nhiều chục cho đến nhiều trăm Thiên Hà.

    Đại Tập Họp Thiên Hà(Super cluster of galaxies)
    Là một Hệ Thống nhiều nhiều trăm đến nhiều ngàn Thiên Hà.

    Về vài dữ kiện lý thú về vài vì sao trong Thiên Hà Milky Way
    Sao Betelgeuse
    Sao Betelgeuse là một ngôi sao ở cách Thái Dương Hệ mà chúng ta đang ở là 425 năm ánh sáng.
    Sao Betelgeuse có đường kính bằng 630 Mặt Trời = 882,000,000 Km
    Sao Betelgeuse sáng gấp 60,000 lần Mặt Trời
    Sao Betelgeuse nặng gấp 12 lần Mặt Trời

    ***********
    Sao Rigel
    Sao Rigel là một ngôi sao ở cách Thái Dương Hệ mà chúng ta đang ở là 775 năm ánh sáng.
    Sao Rigel có đường kính bằng 30 Mặt Trời = 42,000,000 Km
    Sao Rigel sáng gấp 40,000 lần Mặt Trời
    Sao Rigel nặng gấp 17 lần Mặt Trời
    Các danh từ về khoa Vũ Trụ Học
    1 năm ánh sáng là khoảng cách mà ánh sang đi liên tục trong 1 năm:
    1 năm ánh sáng = 9,460,800,000,000 Km = 9470 tỷ Km
    Đường Kính của Mặt Trời = 1,400,000 Km
    Sức Nặng của Mặt Trời = 2,000 tỷ tỷ tỷ tấn
    Sức Sáng của Mặt Trời = 400,000,000 tỷ tỷ watts

    http://diendan.daitangkinhvietnam.or...hp?f=35&t=2095
    Không có hạnh phúc nào bằng sự an tĩnh của tâm hồn
    Nam Mô A Di Đà Phật



  2. The Following 3 Users Say Thank You to Lion2555 For This Useful Post:

    bình vôi (06-09-2011),huyholyfire (01-09-2011),leliem14 (17-11-2011)

  3. #2
    Lion2555's Avatar
    Lion2555 Đang Ngoại tuyến Thành Viên Tích Cực
    Ngày tham gia
    May 2011
    Đang ở
    A Di Đà Phật
    Bài viết
    1,139
    Thanks
    1,008
    Thanked 1,072 Times in 528 Posts

    Mặc định

    Không có hạnh phúc nào bằng sự an tĩnh của tâm hồn
    Nam Mô A Di Đà Phật



  4. The Following 2 Users Say Thank You to Lion2555 For This Useful Post:

    bình vôi (06-09-2011),huyholyfire (01-09-2011)

  5. #3
    Lion2555's Avatar
    Lion2555 Đang Ngoại tuyến Thành Viên Tích Cực
    Ngày tham gia
    May 2011
    Đang ở
    A Di Đà Phật
    Bài viết
    1,139
    Thanks
    1,008
    Thanked 1,072 Times in 528 Posts

    Mặc định

    Vào thế kỷ thứ 5, Ngài Phật Âm (Buddhaghosa) đã viết trong Visuddhimagga (Thanh Tịnh Đạo) như sau:

    "Theo nghĩa rốt ráo, mỗi sát na của sự sinh tồn rất ngắn ngủi, chớp nhoáng như một ý niệm phát khởi. Giống như một bánh xe, khi lăn chỉ tiếp xúc với mặt phẳng tại một điểm, khi dừng cũng chỉ tựa trên một điểm, cũng vậy mỗi sát na sinh tồn của chúng sanh chỉ tồn tại trong một tâm niệm, khi tâm niệm chấm dứt, thì đời sống chúng sanh ấy cũng chấm dứt. Ở quá khứ, chúng sanh ấy chỉ sống trong một tâm niệm quá khứ chứ không sống trong một tâm niệm hiện tại và vị lai; trong hiện tại chúng sanh ấy chỉ sống trong một tâm niệm hiện tại, không sống trong một tâm niệm quá khứ, vị lai; trong vị lai chúng sanh ấy chỉ sống trong một tâm niệm vị lai chứ không sống trong tâm niệm quá khứ và hiện tại."
    12 Bốn giai đoạn: Thành, trụ, hoại, không. Bốn giai đoạn này cũng dược gọi là bốn kiếp, tức kiếp thành, kiếp trụ, kiếp hoại và kiếp không. Để hiểu rõ bốn giai đoạn hay bốn kiếp này, chúng ta có thể trình tự giải thích như sau. 1.Kiếp-thành: Khi thế-giới đã tiêu hoại, chỉ còn một khoảng hư không trống rỗng trải qua thời gian rất lâu xa. Do nghiệp lực của chúng-sanh, bấy giờ từ nơi không gian bỗng nhiên biến hiện ra áng mây to rộng che khắp một vùng bằng khoảng Tam-thiên-đại-thiên-thế-giới. Kế đó lại có mưa to đổ xuống, mỗi giọt mưa lớn như cái bánh xe. Cứ mưa như thế hết trận nầy đến trận khác. Do nghiệp chúng-sanh, có nhiều trận mưa sai biệt: có cơn mây mưa lớn tên là Năng-Diệt, làm cho tiêu tan những hơi nóng bức. Có cơn mây mưa lớn tên là Năng-Khởi, làm cho nước dâng lên cao. Có cơn mây mưa lớn tên là Năng-Chỉ, làm cho nước lắng hạ xuống. Có cơn mây mưa lớn tên là Năng-Thành, hay tạo thành chất ngọc ma-ni và các thứ trân bảo. Có cơn mây mưa lớn tên là Phân-Biệt hay khu phân các vùng của Đại-thiên-thế-giới. Mưa như thế trải qua ngàn muôn năm, nước lần lần dâng cao đến cõi Phạm-Thiên. Trong khi mưa lại có bốn thứ gió to xen lẫn. Một là Năng-Trì-phong-luân, thứ gió nầy duy trì khiến cho nước không tan rã. Hai là Năng-Tiêu-phong-luân, thứ gió nầy làm cho nước tiêu bớt. Ba là Kiến-Lập-phong-luân, thứ gió nầy làm cho các xứ sở được thành lập. Bốn là Trang-Nghiêm-phong-luân, thứ gió nầy phân bố các xứ sở một cách thiện xảo.
    Khi nước đã dâng lên cao đầy khắp cõi Đại-thiên, lại có những hoa sen to lớn tự sanh ra che trải giáp mặt nước. Thứ hoa sen nầy có 1.000 cánh, tên gọi là Như-Lai-Xuất-Hiện-Công-Đức-Bảo-Trang-Nghiêm, chư thiên ở cõi trời Tịnh-Cư trông thấy, bay xuống đếm xem được bao nhiêu hoa sen, liền biết trong đại-kiếp nầy có bao nhiêu vị Phật ra đời. Sau khi hoa sen mọc ra không bao lâu, bỗng có cơn gió lớn tên gọi A-Na-Tỳ-La, thổi nước xao động thành những cụm bọt to đọng đặc lại. Kế tiếp lại có thứ gió tên gọi là Thiện-Tịnh-Quang-Minh, gió nầy thành lập các Thiên-cung thuộc cõi Sắc. Trước tiên cõi Tam-thiền được thành lập, thứ đến cõi Nhị-thiền, thứ nữa đến cõi Sơ-thiền. Kế tiếp lại có thứ gió tên là Tịnh-Quang-Minh-Trang-Nghiêm, gió nầy thành lập các cung điện của Không-cư-thiên thuộc cõi Dục. Kế tiếp lại có thứ gió tên là Kiên-Mật-Vô-Năng-Hoại, gió nầy thành lập các Luân-Vi-Sơn lớn nhỏ và Kim-Cang-Sơn. Kế tiếp lại có thứ gió tên Thắng-Cao, gió nầy thành lập các núi Tu-Di. Kế tiếp lại có thứ gió tên là Bất-Động, gió nầy thành lập mười loại núi lớn là: núi Khê-Đà-La, núi Tiên-Nhơn, núi Phục-Ma, núi Đại-Phục-Ma, núi Trì-Song, núi Ni-Dân-Đà-La, núi Mục-Chơn-Lân-Đà, núi Ma-Ha-Mục-Chơn-Lân-Đà và Hương-Sơn, Tuyết-Sơn. Kế tiếp lại có thứ gió tên là An-Trụ, gió nầy thành lập các miền đại địa của Đại-thiên-giới. Kế tiếp lại có thứ gió tên là Trang-Nghiêm, gió nầy thành lập các cung điện của Địa-cư-thiên, cung điện Long-vương và thần Càn-Thát-Bà. Kế tiếp lại có thứ gió tên là Vô-Tận-Tạng, gió nầy thành lập tất cả biển lớn của cõi Đại-thiên. Kế tiếp lại có thứ gió tên là Phổ-Quang-Minh-Tạng, gió nầy thành lập các báu ma-ni của Đại-thiên-thế-giới. Kế tiếp lại có thứ gió tên là Kiên-Cố-Căn, gió nầy thành lập tất cả các cây Như-Ý. Như thế do nghiệp duyên của chúng-sanh không đồng, nên tự nhiên nổi lên những thứ gió sai biệt để tạo thành các cõi sai biệt.
    (Đoạn thành lập các núi trên đây là trích dẫn theo kinh Hoa-Nghiêm) xin lược dẫn thêm một đoạn trong luận Du-Già-Sư-Địa để học giả so sánh: Bấy giờ giữa hư không lại nổi lên các Giới-tạng-vân. Do những ánh mây nầy, có nhiều thứ mưa to đổ xuống, nước mưa đều y trụ trên Kim-tánh-địa-luân. Kế đó lại có gió mạnh khởi lên cổ động làm cho nước thành những chất đặc. Các chất tinh diệu bậc thượng hợp thành núi Tu-Di. Núi nầy khi hoàn thành, thể chất của nó là bốn thứ báu: vàng, bạc, lưu ly, pha lê. Những chất đặc bậc trung, kết thành bảy núi vàng như: núi Trì-Song, núi Trì-Trục, núi Chiêm-Mộc, núi Thiện-Kiến, núi Mã-Nhĩ, núi Tượng-Nhĩ, núi Trì-Địa. Bảy dãy núi nầy an lập theo thứ lớp và đều vây quanh núi Tu-Di. Những chất đặc bậc hạ kết thành bốn đại-châu, tám trung-châu, núi Thiết-Vi, cung điện của hàng Phi-thiên, Long-cung, Tuyết-Sơn, bờ núi bao quanh A-Nậu-Trì, các chánh ngục, biên ngục, và một phần biệt xứ của loài Ngạ-quỷ, Bàng-sanh. Cung điện của hàng Phi-thiên ở dưới chân núi Tu-Di gần mé nước Long-cung ở rải rác theo các Hương-thủy-hải, giữa bảy núi vàng. Trong các Long-cung nầy có tám đại Long-vương, thọ lượng đồng một trụ kiếp. Tám Long-vương ấy là: Trì-Địa long-vương, Hoan-Hỷ long-vương, Mã-Loa long-vương, Mục-Chơn-Lân-Đà long-vương, Ý-Mãnh long-vương, Trì-Quốc long-vương, Đại-Hắc long-vương, Ế-La-Diệp long-vương.
    Tóm lại, kiếp thành là giai đoạn thế-giới đang thành lập. Thời gian nầy kể có 20 tiểu-kiếp.

    2. Kiếp-trụ: Kiếp-trụ là gì? Ấy là thế-giới đã thành, có thể khiến cho chúng-sanh được an trụ mà thọ dụng. Kinh Hoa-Nghiêm nói: “Tam-thiên-đại-thiên-thế-giới đã thành lập, khiến cho vô lượng chúng-sanh được nhiều sự nhiêu ích: những loài thủy tộc được sự nhiêu ích của nước; những loài ở lục địa được sự nhiêu ích của đất; những loài ở cung điện được sự nhiêu ích của cung điện; những loài ở hư không được sự nhiêu ích của hư không”.
    Khi thế-giới mới vừa thành lập, đất như chất sữa đặc, có đủ mùi vị thơm tho ngon đẹp. Lúc ấy hàng chư thiên phước, mạng đều hết, từ cõi trời Quang-Âm hóa sanh xuống miền đại địa. Loài hữu-tình nầy các căn đầy đủ, thân có ánh sáng, bay đi tự tại giữa hư không lấy sự hỷ lạc làm thức ăn, thọ số rất lâu dài. Bấy giờ thế-giới không có mặt trời, mặt trăng, các ngôi sao, thời tiết và ngày đêm, cũng không phân biệt ai là nam, nữ, sang, hèn mọi người gặp nhau chỉ gọi là “Tát đỏa, tát đỏa”. Khi đó các hữu-tình hóa sanh thấy lớp địa tô trắng nhuyễn, lấy ngón tay chấm đưa vào lưỡi nếm thử. Nếm vài ba lần, cảm thấy thơm ngon, mùi vị đặc biệt, họ liền sanh lòng tham trước. Những kẻ nào ăn chất địa tô nhiều, thân thể lần lần thô phì, người ăn ít thì nhan sắc quang nhuận hơn. Do đó họ sanh tâm phân biệt tốt xấu hơn kém. Khi các hữu-tình ấy tham nhiễm chất địa tô, thì thần thông ánh sáng và diệu sắc của thân thể cũng lần suy mờ và mất hẳn, thế-giới trở nên tối tăm. Lúc đó các ngọn hắc phong thổi vào mặt biển, từ nơi đây phát hiện mặt trời, mặt trăng bay lên hư không soi sáng thế gian. Người thời bấy giờ thấy mặt trời mọc thì mừng, thấy mặt trời lặn thì lo lắng sợ hãi, từ đó mới có ngày đêm phân biệt. Khi loài người đã sanh lòng hơn kém thị phi, phước đức cũng suy giảm, chất địa tô biến thành địa bì, mùi vị kém hơn trước. Lần lần chất địa bì cũng diệt, sanh ra chất địa phu; chất địa phu lại diệt, biến ra chất địa phì, mùi vị như rượu bồ đào. Kế đó chất địa phì cũng mất, từ dưới đất mọc lên cây bồ đào trái ngon ngọt, nhơn loại hái thứ trái ấy mà ăn, ăn hết lại có trái khác sanh ra tiếp tục. Lần lần cây bồ đào thưa thớt không còn trái, từ dưới đất lại mọc lên thứ gạo không có vỏ thóc bên ngoài; thứ gạo nầy không cần gia vị mà vẫn có đủ mùi chất thơm ngon.
    Bấy giờ loài người hóa sanh ăn thứ gạo thơm, còn lại cặn bã nơi thân, thể chất lại biến sanh ra đại, tiểu tiện đạo, hiện rõ căn hình nam nữ. Những kẻ tình nhiễm hơi nặng biến thành nữ nhơn, người tình nhiễm nhẹ hơn biến thành nam tử; hai bên đối nhau cười nói, dục niệm càng tăng, lần lần đi đến sự phối hợp và kết thành chồng vợ ở chung nhau. Từ đấy loài người sanh ra đều từ thai tạng của mẹ. Thứ gạo thơm thuở ấy dài độ bốn tấc, ban mai cắt chiều liền sanh, chiều cắt mai lại sanh, hạt nào hạt nấy đều chín mọng. Trong khi đó đôi kẻ sanh tâm lười biếng, họ cắt luôn thật nhiều, để dành ăn trong ba ngày, năm ngày, hoặc nhiều ngày. Những người kia trông thấy thế bắt chước làm theo, do nghiệp tham lam phóng dật ấy, gạo lần lần sanh ra vỏ thóc, khi cắt rồi không mọc lại liền như lúc trước. Trước cảnh trạng ấy, loài người buồn rầu khóc lóc, cùng nhau phân chia ranh giới của ruộng nương, mỗi gia đình đều tàng trữ lúa riêng, rồi ra sức gieo trồng để tự nuôi sống.
    Thời gian sau, lại có kẻ tham lam lười biếng, không chịu gắng sức làm việc, lén cắt trộm lúa của người khác, nhân đó sanh ra sự tranh đấu lẫn nhau. Bấy giờ đại chúng họp lại lựa bậc có đức công cử lên làm điền chủ, với nhiệm vụ xử đoán việc phải quấy, trách phạt kẻ có tội, mỗi người đều trích bớt phần ăn của mình để thù đáp công lao của vị ấy. Đây là mầm móng xuất phát hàng vua chúa và giai cấp Sát-Ðế-Lỵ về sau. Lúc đó lại có những kẻ thấy nhơn loại lần trở nên ô nhiễm xấu xa, sanh lòng thương xót yểm ly, bỏ vào núi tu hành, giữ hạnh trong sạch được mọi người tôn kính cúng dường. Đây là nguồn gốc của hàng xuất-gia tu tịnh hạnh và giai cấp Bà-La-Môn về sau. Lại có những kẻ học tập các kỹ nghệ, hoặc giúp việc cho người khác để tự mưu sanh. Đây là hàng thứ dân và tiện dân, cũng là nguyên ủy của hai giai cấp Phệ-Xá, Thủ-Ðà-La sau nầy.
    Tóm lại, thời gian của kiếp-trụ cũng gồm có hai mươi tiểu-kiếp. Mỗi tiểu-kiếp khi tăng thạnh đều có bốn bậc Luân-vương ra đời, lúc giảm cực đều có tiểu-tam-tai.
    3. Kiếp-hoại: Khi trụ-kiếp đã mãn, thế-giới bắt đầu hư hoại đây gọi là kiếp-hoại. Sự hư hoại nầy có hai phương diện: thú-hoại và giới-hoại. Thú-hoại là chỉ cho sự tiêu hoại của chúng-sanh trong Thất-thú, tức là hữu-tình-giới. Lúc đó những chúng-sanh nào có phước nghiệp liền được sanh về các tầng trời không tiêu hoại, hoặc sanh về các thế-giới khác tương xứng với nghiệp của mình. Những chúng-sanh nghiệp nặng, sau khi thân xác tiêu tan liền được chuyển sanh về ác đạo ở tha phương. Giới-hoại là sự tiêu hoại của non sông vạn vật, tức là khí-thế-giới.
    Về kiếp-hoại lại có tướng đại-tam-tai là: hỏa-tai, thủy-tai và phong-tai.
    Khi hỏa-tai sắp khởi, những chúng-sanh có phước đức đều sanh lên cõi Nhị-thiền. Do nghiệp của loài hữu-tình kế đó hắc phong nổi lên dữ dội, khởi thỉ có hai mặt trời hiện ra, làm cho nước ở các ao hồ rạch nhỏ đều khô cạn. Kế tiếp có ba mặt trời hiện ra, làm cho nước ở các sông lớn đều khô cạn. Kế lại có bốn mặt trời hiện ra, làm cho nước ở A-Nậu-Trì (Vô-nhiệt-trì) khô cạn. Khi năm mặt trời hiện ra biển lớn đều khô; sáu mặt trời hiện ra núi non đất liền bốc cháy khói lên ngùn ngụt; bảy mặt trời hiện ra núi Tu-Di sập đổ, chư thiên trời Lục-Dục thảy đều mạng chung, sức lửa hủy hoại cả Dục-giới và tầng Sơ-thiền của Sắc-giới. Lúc ấy từ cõi trời Quang-Âm trở xuống, vạn vật đều thành tro bụi, chư thiên mới hóa sanh lên đây thấy cảnh tượng chưa từng có ấy, đem lòng sợ hãi. Các thiên-tử cựu trụ đến an ủi rằng: “Chư vị chớ lo sợ, kiếp lửa không thể tiêu hủy được cõi nầy”.
    Khi thủy-tai nổi lên, những chúng-sanh có phước đức đều sanh trước lên cõi Tam-thiền. Do nghiệp lực của loài hữu-tình, tam-thiên-thế-giới nổi lên cơn mưa mãnh liệt. Từ cõi Tam-thiền trở xuống, cung điện chư thiên, núi Tu-Di, Thất-Kim-Sơn, Tứ-đại-châu đều ẩn hình trong biển nước. Cả cõi Dục và tầng Sơ-thiền, Nhị-thiền của Sắc-giới đều bị sức nước xung phá tiêu tan. Ví như một khối muối to bỏ xuống nước bị tiêu tan thế nào những sắc chất của cõi nầy cũng bị tiêu tan như thế ấy.
    Khi phong-tai nổi lên, những chúng-sanh có phước đức đều sanh trước lên cõi Tứ-thiền. Do nghiệp lực của loài hữu-tình, có cơn gió mãnh liệt tên là Đại-Tăng-Già nổi lên. Từ cõi Tứ-thiền trở xuống, cung điện chư thiên, núi non, tất cả các sắc chất đều va chạm nhau tan nát như vi-trần trong sức quay cuồng dữ dội của gió. Nói chung, phong-tai tiêu hoại đồng thời tất cả trời Tam-thiền, Nhị-thiền, Sơ-thiền, và 1.000.000.000 cõi Dục của Đại-thiên-thế-giới.
    Đại-tam-tai không phải đồng thời khởi lên trong một đại-kiếp. Như đại-kiếp thứ nhất bị hỏa-tai tiêu hoại, đến đại-kiếp thứ tám mới bị thủy-tai tiêu hoại, cứ bảy lần hỏa-tai có một lần thủy-tai, bảy lần thủy-tai mới có một lần phong-tai. Đại-tam-tai tuần hoàn 64 lần trong một kiếp vận, nếu đại-kiếp thứ nhất bị hỏa-tai tiêu hoại, đến đại-kiếp thứ 64 mới có phong-tai tiêu hoại thế-giới. Như thế trong một kiếp-vận (64 đại-kiếp), có 56 lần đại hỏa-tai, 7 lần đại thủy-tai, 1 lần đại phong-tai.
    Hiển-Tông-Luận nói: “Chư thiên cõi Sơ-thiền do sức phiền não vi tế của tâm sở tầm, từ bên trong, nên chiêu cảm hỏa-tai bên ngoài. Chư thiên cõi Nhị-thiền do sức nhuận trạch của tâm khinh an, hoan hỷ bên trong, nên chiêu cảm thủy-tai bên ngoài. Chư thiên cõi Tam-thiền do sức dao động của tâm lạc thọ bên trong, nên chiêu cảm phong-tai bên ngoài. Bậc Sơ-thiền vì có đủ ba tai nạn bên trong, nên phải thọ ba tai nạn bên ngoài. Bậc Nhị-thiền vì có hai tai nạn (thủy, phong-tai) bên trong, nên phải thọ hai tai nạn bên ngoài. Bậc Tam-thiền vì có một tai nạn (phong-tai) bên trong, nên phải thọ một tai nạn bên ngoài”. Cứ theo đây mà xét thì trong thời kỳ hỏa-tai cũng có thủy-tai và phong-tai, nhưng thế lực của nước và gió kém hơn lửa, nên chỉ kể phần lửa là đại hỏa-tai. Trong thời kỳ thủy-tai cũng có hỏa-tai và phong-tai, nhưng thế lực của lửa và gió kém hơn nước, nên chỉ kể phần nước là đại thủy-tai. Trong thời kỳ phong-tai cũng có hỏa-tai và thủy-tai, nhưng thế lực của lửa và nước kém hơn gió, nên chỉ kể phần gió là đại phong-tai. Hỏa-tai phá hoại đến cõi Sơ-thiền, thủy-tai phá hoại đến cõi Nhị-thiền, phong-tai phá hoại đến cõi Tam-thiền. Tạp-Tâm-Luận nói: “Bậc Tứ-thiền không có lửa giác-quán như Sơ-tịnh-lự, không có nước hoan-hỷ như Nhị-tịnh-lự, không có gió lạc-thọ như Tam-tịnh-lự nên không bị tam-tai làm hại. Vì thế cõi Tứ-thiền vĩnh viễn không tiêu hoại. Nhưng đệ Tứ-thiền chưa được gọi là chân thường vì định cảnh nầy không vĩnh viễn tương tục khi sức định đã mòn thế lực của nó phải tiêu tan. Vì thế cõi Tứ-thiền tuy không bị tam-tai, nhưng còn bị sự sanh diệt vô thường làm hư hoại. Tướng hư hoại ấy như thế nào? Như khi vị thiên-tử cõi Tứ-thiền mới hóa sanh, cung điện và bao nhiêu y-báo tùy thân cũng đồng thời hiện; khi họ mạng chung y-báo riêng cũng đồng thời tiêu diệt”.
    4. Kiếp-không: Sau khi đã trải qua đại tai, vạn vật đều tiêu tan, chỉ còn một khoảng không gian vô hình. Trạng thái nầy kéo dài 20 tiểu-kiếp mới qua giai đoạn thành lập của thế-giới tương lai. Thời kỳ trống không ấy gọi là không kiếp. Không kiếp không có ngày đêm thời tiết, làm sao mà biết được là trải qua 20 tiểu-kiếp. Đây là do trí huệ vô ngại của Phật thấy suốt mười phương, so sánh với các cõi trời không hư hoại và trụ của thế-giới phương khác, nên biết rõ thời gian ấy trải qua 20 tiểu-kiếp.
    Như một năm có bốn mùa: xuân, hạ, thu, đông; một đại-kiếp phải trải qua bốn kiếp tướng là thành, trụ, hoại, không, liên tục không dứt. Thời tiết hết đông kế sang xuân, kiếp tướng hết thời kỳ trống không lại qua thời kỳ thành lập. Đối-Pháp-Luận nói: “Như suốt qua phương đông có vô lượng thế-giới, các cõi ấy hoặc sắp thành, hoặc đang hoại, hoặc đang thành, hoặc đã thành rồi trụ, hoặc đã hoại rồi không. Cũng thế, vô biên quốc độ ở mười phương sanh diệt theo bốn giai đoạn: thành, trụ, hoại, không, liên tục không dứt. Chánh-báo và y-báo ở mười phương thế-giới có xấu, đẹp, sạch, dơ, đều do đồng nghiệp của chúng-sanh mà cảm hiện”. Kinh Hoa-Nghiêm cũng nói: “Ví như lá trong rừng có non, già, khô, rụng, thế-giới trong các sát chủng cũng có thành, trụ, hoại, không”. (Phật Học Tinh Yếu, do Hòa Thượng Thích Thiền Tâm biên soạn)
    Không có hạnh phúc nào bằng sự an tĩnh của tâm hồn
    Nam Mô A Di Đà Phật



  6. The Following 2 Users Say Thank You to Lion2555 For This Useful Post:

    bình vôi (07-09-2011),huyholyfire (01-09-2011)

  7. #4
    quanqw Đang Ngoại tuyến Thành Viên Tích Cực
    Ngày tham gia
    May 2011
    Đang ở
    Hồ Chí Minh, Việt Nam
    Bài viết
    631
    Thanks
    771
    Thanked 185 Times in 130 Posts

    Mặc định

    Nói về niềm tin trên toàn vũ trụ hiện nay ở các tầng cảnh giới có hai niềm tin cho rằng, chỉ có Thượng Đế hoặc chỉ có chân lý(Đạo). Hai niềm tin này không phủ định nhau, có thể coi Thượng Đế là Đạo nhưng đáng tiếc thay là người ta chỉ nhìn thấy Thượng Đế ở tầm mức của mình thôi chứ không đủ sức nhìn thấy Đạo tức tối cao thực sự. Vì lý do đơn giản của việc Thượng Đế là Đạo là bởi vì tất cả vũ trụ, mọi vật đều là hóa thân của Đạo mà ra nên khi nói đến một ai đó tối cao thì nói đến Đạo nhưng số người chứng ngộ Đạo không nhiều ngay cả những người ở cảnh giới cao. Ví dụ như nói đến Đức Ngọc Đế trên quả Địa Cầu thôi là quá sức nhận biết của con người rồi chứ nói gì đến những Đấng ở cảnh giới cao khác.
    Lần sửa cuối bởi quanqw, ngày 31-08-2011 lúc 17:46.

  8. The Following 2 Users Say Thank You to quanqw For This Useful Post:

    bình vôi (07-09-2011),Lion2555 (31-08-2011)

  9. #5
    Lion2555's Avatar
    Lion2555 Đang Ngoại tuyến Thành Viên Tích Cực
    Ngày tham gia
    May 2011
    Đang ở
    A Di Đà Phật
    Bài viết
    1,139
    Thanks
    1,008
    Thanked 1,072 Times in 528 Posts

    Mặc định

    Trích dẫn Gửi bởi quanqw Xem bài viết
    Nói về niềm tin trên toàn vũ trụ hiện nay ở các tầng cảnh giới có hai niềm tin cho rằng, chỉ có Thượng Đế hoặc chỉ có chân lý(Đạo). Hai niềm tin này không phủ định nhau, có thể coi Thượng Đế là Đạo nhưng đáng tiếc thay là người ta chỉ nhìn thấy Thượng Đế ở tầm mức của mình thôi chứ không đủ sức nhìn thấy Đạo tức tối cao thực sự. Vì lý do đơn giản của việc Thượng Đế là Đạo là bởi vì tất cả vũ trụ, mọi vật đều là hóa thân của Đạo mà ra nên khi nói đến một ai đó tối cao thì nói đến Đạo nhưng số người chứng ngộ Đạo không nhiều ngay cả những người ở cảnh giới cao. Ví dụ như nói đến Đức Ngọc Đế trên quả Địa Cầu thôi là quá sức nhận biết của con người rồi chứ nói gì đến những Đấng ở cảnh giới cao khác.

    Mình ngầm hiểu Phật , Thượng đế , Đấng sáng tạo ... đều là Đạo , là chân lý ... làm một sự giác ngộ , là con đường , một phương pháp sống đúng theo quy luật của vũ trụ , ai nương theo phương pháp của cổ nhân có thể tiến hóa và chứng được cái thật tướng của vạn sự vạn vật ...
    Không có hạnh phúc nào bằng sự an tĩnh của tâm hồn
    Nam Mô A Di Đà Phật



  10. The Following User Says Thank You to Lion2555 For This Useful Post:

    earth2012 (21-11-2011)

  11. #6
    quenroima's Avatar
    quenroima Đang Ngoại tuyến Thành Viên Tích Cực
    Ngày tham gia
    May 2011
    Bài viết
    880
    Thanks
    32
    Thanked 241 Times in 180 Posts

    Mặc định

    Theo ý thiển cận của riêng tôi thì : "tạo hoá" là cái gì đó đã tạo ra muôn loài và tạo ra "đạo" để giữ muôn loài đó trong khuôn khổ, còn "đạo" thì giống như "luật pháp" của bên con người vậy, còn "thượng đế" có thể là chính là người tạo ra luật ("tạo hoá", vua hay quốc hội...) hay chỉ đơn giản chỉ là người chủ trì sự thi hành luật giống như thượng thư bộ hình(xưa) hay toà án(nay) vậy! 3 quan niệm "Tạo hoá", "Đạo" và "thượng đế" có sự khác biệt khá rõ đó. (dóc thôi nha)
    Lần sửa cuối bởi quenroima, ngày 31-08-2011 lúc 18:13.

  12. The Following User Says Thank You to quenroima For This Useful Post:

    Lion2555 (31-08-2011)

  13. #7
    Lion2555's Avatar
    Lion2555 Đang Ngoại tuyến Thành Viên Tích Cực
    Ngày tham gia
    May 2011
    Đang ở
    A Di Đà Phật
    Bài viết
    1,139
    Thanks
    1,008
    Thanked 1,072 Times in 528 Posts

    Mặc định

    còn "thượng đế" có thể là chính là người tạo ra luật ("tạo hoá", vua hay quốc hội...) hay chỉ đơn giản chỉ là người chủ trì sự thi hành luật giống như thượng thư bộ hình(xưa) hay toà án(nay) vậy! 3 quan niệm "Tạo hoá", "Đạo" và "thượng đế" có sự khác biệt khá rõ đó.
    Trong đạo Phật , tất cả đều bình đẳng , Phật và chúng sinh bình đẳng không khác , chỉ khác ở chỗ cái tâm mê và ngộ cho nên không thể có một vị nào có quyền đặt ra quy luật và thi hành luật lên người khác được . Chúng sanh mà giác ngộ thành Phật thì ngang hàng với Phật không có bất cứ sự khác biệt nào , ngay cả kiến gián ruồi muỗi cũng bình đẳng với Phật trên phương diện Phật tánh nhưng do vì đã sử dụng cái tâm để tạo ác nghiệp nên mới bị đọa ra thân tướng như vậy , nhưng nó sẽ tiến hóa trở lại và thành Phật cho nên Phật vẫn cung kính tất cả chúng sanh như Phật . Không có một đấng nào có quyền ban ra luật và xử phạt ai mà chỉ có tâm con người tự tạo ác nghiệp rồi chính cái tâm đó phải lãnh chịu quả báo , luật nhân quả là luật tự nhiên có từ muôn thuở , các đấng giác ngộ chỉ là người phát hiện ra luật nhân quả và biết rõ đường đi của nó và giới thiệu cho chúng ta làm đúng theo quy luật của nhân quả .
    Không có hạnh phúc nào bằng sự an tĩnh của tâm hồn
    Nam Mô A Di Đà Phật



  14. The Following User Says Thank You to Lion2555 For This Useful Post:

    earth2012 (21-11-2011)

  15. #8
    quenroima's Avatar
    quenroima Đang Ngoại tuyến Thành Viên Tích Cực
    Ngày tham gia
    May 2011
    Bài viết
    880
    Thanks
    32
    Thanked 241 Times in 180 Posts

    Mặc định

    Trích dẫn Gửi bởi Lion2555 Xem bài viết


    Trong đạo Phật , tất cả đều bình đẳng , Phật và chúng sinh bình đẳng không khác , chỉ khác ở chỗ cái tâm mê và ngộ cho nên không thể có một vị nào có quyền đặt ra quy luật và thi hành luật lên người khác được . Chúng sanh mà giác ngộ thành Phật thì ngang hàng với Phật không có bất cứ sự khác biệt nào , ngay cả kiến gián ruồi muỗi cũng bình đẳng với Phật trên phương diện Phật tánh nhưng do vì đã sử dụng cái tâm để tạo ác nghiệp nên mới bị đọa ra thân tướng như vậy , nhưng nó sẽ tiến hóa trở lại và thành Phật cho nên Phật vẫn cung kính tất cả chúng sanh như Phật . Không có một đấng nào có quyền ban ra luật và xử phạt ai mà chỉ có tâm con người tự tạo ác nghiệp rồi chính cái tâm đó phải lãnh chịu quả báo , luật nhân quả là luật tự nhiên có từ muôn thuở , các đấng giác ngộ chỉ là người phát hiện ra luật nhân quả và biết rõ đường đi của nó và giới thiệu cho chúng ta làm đúng theo quy luật của nhân quả .
    Theo ý của riêng mình thôi nha : cái gì cũng nằm trong luật(Đạo) kể cả "phật", không ai có thể ra ngoài "Đạo" được vì tất cả khi sinh ra đã có sẵn lá số(tức là đã chịu ảnh hưởng của "số mệnh", 1 sản phẩm của "Đạo"), trừ phi bạn sinh ra mà không có lá số thì mình có thể nghĩ lại về điều này! Mình đọc ở đâu truyện về phật hay bồ tát mà động lòng từ bi muốn cứu tính mạng của 1 chim sẻ khỏi móng vuốt chim ưng thì cũng phải đổi bằng tính mạng mình, can thiệp làm mất đi sự cân bằng bình thường của thiên nhiên đều phải trả giá, không cần biết đó là ai cả, người tốt hay người xấu! Còn chuyện bình đẳng hay không bình đẳng thì mình không biết nên không bàn vì chính mình cũng chẳng biết như thế nào mới thật sự là bình đẳng? Bình đẳng so với cái gì? Những từ bình thường như "tự do", "hạnh phúc" hay "bình đẳng" ... chỉ là những từ chung chung không có gốc toạ độ, đi muôn năm cũng chẳng bao giờ tới!
    (dóc thôi nha)
    Lần sửa cuối bởi quenroima, ngày 31-08-2011 lúc 21:05.

  16. The Following User Says Thank You to quenroima For This Useful Post:

    hoang tran (01-09-2011)

  17. #9
    bububeobu Đang Ngoại tuyến Thành Viên
    Ngày tham gia
    May 2011
    Bài viết
    206
    Thanks
    126
    Thanked 161 Times in 86 Posts

    Mặc định

    xin nhờ mod xóa, chưa lấy được xà trong mắt mình đòi lấy rác trong mắt bạn.
    Lần sửa cuối bởi bububeobu, ngày 31-08-2011 lúc 21:31.
    tất cả những điều ta đã nói, những việc ta đã làm... toàn là shit, không gì ngoài một đống shit ^^

  18. #10
    quanqw Đang Ngoại tuyến Thành Viên Tích Cực
    Ngày tham gia
    May 2011
    Đang ở
    Hồ Chí Minh, Việt Nam
    Bài viết
    631
    Thanks
    771
    Thanked 185 Times in 130 Posts

    Mặc định

    Trích dẫn Gửi bởi Lion2555 Xem bài viết
    Mình ngầm hiểu Phật , Thượng đế , Đấng sáng tạo ... đều là Đạo , là chân lý ... làm một sự giác ngộ , là con đường , một phương pháp sống đúng theo quy luật của vũ trụ , ai nương theo phương pháp của cổ nhân có thể tiến hóa và chứng được cái thật tướng của vạn sự vạn vật ...
    Bạn hiểu sai ý mình rôi, Đạo ở đây là cái quy luật chân lý thực sự chứ không phải là để chỉ một hình ẩn dụ nào về ai cả và thực sự Thượng Đế mà mình nói tới chỉ là một ai đó mà mọi người nhận định theo ý mình thôi nhưng ai đúng thì chưa biết.
    Trích dẫn Gửi bởi quenroima Xem bài viết
    Theo ý của riêng mình thôi nha : cái gì cũng nằm trong luật(Đạo) kể cả "phật", không ai có thể ra ngoài "Đạo" được vì tất cả khi sinh ra đã có sẵn lá số(tức là đã chịu ảnh hưởng của "số mệnh", 1 sản phẩm của "Đạo"), trừ phi bạn sinh ra mà không có lá số thì mình có thể nghĩ lại về điều này! Mình đọc ở đâu truyện về phật hay bồ tát mà động lòng từ bi muốn cứu tính mạng của 1 chim sẻ khỏi móng vuốt chim ưng thì cũng phải đổi bằng tính mạng mình, can thiệp làm mất đi sự cân bằng bình thường của thiên nhiên đều phải trả giá, không cần biết đó là ai cả, người tốt hay người xấu! Còn chuyện bình đẳng hay không bình đẳng thì mình không biết nên không bàn vì chính mình cũng chẳng biết như thế nào mới thật sự là bình đẳng? Bình đẳng so với cái gì? Những từ bình thường như "tự do", "hạnh phúc" hay "bình đẳng" ... chỉ là những từ chung chung không có gốc toạ độ, đi muôn năm cũng chẳng bao giờ tới!
    (dóc thôi nha)
    Nếu bạn hiểu được Đạo thì không hề có cái khái niệm số mệnh nào cả. Trước đây mình có tranh cãi về chuyện này và cả bạn cũng không thể phủ nhận ý của mình nên suy ra chẳng thể biết là cái nào đúng như vậy thì với Đạo khái niệm số mệnh hay không số mệnh hoàn toàn vô nghĩa. Tất nhiên vấn đề phức tạp hơn nhiều nhưng mình không thể nói hết ở đây được.
    Lần sửa cuối bởi quanqw, ngày 31-08-2011 lúc 21:41.

  19. The Following User Says Thank You to quanqw For This Useful Post:

    Lion2555 (31-08-2011)

Trang 1 của 9 123 ... CuốiCuối

Tag của Chủ đề này

Quyền viết bài

  • Bạn Không thể gửi Chủ đề mới
  • Bạn Không thể Gửi trả lời
  • Bạn Không thể Gửi file đính kèm
  • Bạn Không thể Sửa bài viết của mình
  •